Thứ Tư, ngày 03 tháng 9 năm 2014

Bài viết số 3 lớp 6 Bài hay - Viết bài tập làm văn số 3 - Văn Kể Chuyện Lớp 6 - Lớp 6 Viết bài tập làm văn số 3 văn Kể Chuyện

Những Bài Văn Hay, Văn Mẫu Lớp 6

Ở đây Tôi Tổng Hợp Rất Nhiều  đề các bạn rê chuột xuống để chọn đề phù hợp nhé

Đề: Kể về người bạn mới quen.

Tôi đã đi nhiều nơi và hầu hết là đi biển. Nhưng hè năm nay, bố lại có một đề nghị khác. Để mừng lần đầu tiên con gái đạt giải học sinh giỏi, gia đình ta sẽ đi nghỉ mát ở Tam Đảo hai ngày. Không giấu nổi niềm vui, mẹ tôi võ tay tán thưởng vui mừng. Còn tôi và thằng Tí thì chạy ào đến quàng lên vai, lên lưng bố cảm ơn rối rít.

Ngày hôm trước khi đi đúng là một ngày bận rộn của mẹ. Mẹ chuẩn bị không biết bao nhiêu thứ nhưng lại có thêm cả mấy chiếc áo thu đông. Thấy lạ, tôi liền hỏi mẹ:
 

- Mẹ ơi! Sao đi nghỉ hè mẹ lại chuẩn bị cả áo thu đông như vậy?
 

Mẹ trả lời bí ẩn:
 

Cứ lên đó! Con sẽ hiểu tại sao.
 

Câu trả lời của mẹ dường như làm tăng thêm sự thú vị của Tam Đảo trong tôi.
 

Sáng hôm sau, mới sáu giờ, chiếc xe bố thuê ở ngoài phố đã sẵn sàng đưa cả gia đình em đi suốt cuộc hành trình. Chiếc xe băng nhanh ra khỏi nội thành. Phía sau cửa kính, cả tôi và thằng Ti cứ mải miết nhổm lên mà ngắm những cánh đồng lúa mênh mông bát ngát. Loáng cái, xe đã đến Nội Bài, Phúc Yên rồi rẽ Vĩnh Yên, xe vào đường Tam Đảo (tên những địa danh tôi đọc được trên biển chỉ đường). Thấy biển đề Tam Đảo, tôi bỗng reo lên:
 

- A! Đến nơi rồi!
 

Nhưng bố nói! Chưa đến đâu con ạ! Còn mấy chục cây nữa cơ! Bây giờ bắt đầu đến đoạn đường đi khó, hai con phải ngồi ngoan và cẩn thận. Bố vừa nói dứt lời thì tôi chợt nhận ra con đường trước mặt ngoằn ngoèo như con rắn và dường như cứ hun hút đi lên. Ngồi trong xe mà cả nhà tôi cứ lắc qua lắc lại đến chóng cả mặt. Để rồi khi bố nói đã đến nơi, bước chân xuống xe mà tôi vẫn không tưởng tượng nổi đó là 
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] . Một vùng đồi núi mờ mờ ẩn hiện khác hẳn với trí tưởng tượng trước đó của tôi.

Về khách sạn nhận phòng rồi ăn xong bữa sáng nhẹ nhàng nhờ sự khéo tay của mẹ, gia đình tôi bắt đầu hành trình "chinh phục tháp truyền hình". Ngọn tháp cao hun hút đến nỗi mẹ và em Ti phải bỏ cuộc giữa chừng còn tôi và bố dù đã lên tới đỉnh nhưng lúc xuống cũng phải nghỉ không dưới mười lần. Buổi sáng, cả gia đình tôi còn kịp đi thăm thêm vài điểm nữa trước khi về khách sạn chân tay ai cũng thấy mệt nhoài.
 

Đầu giờ chiều mẹ nói, hôm nay gia đình sẽ đi sắm một ít đồ kỉ niệm. Lúc ấy tôi mới chợt nhớ ra lời dặn của Hùng "nghệ si, cậu bạn thân nhất của tôi. Chả là Hùng thổi sáo rất hay. Biết tôi lên Tam Đảo, nó đã dặn kỹ, thế nào cũng phải mua cho nó một cây sáo trúc.
 

Ôi! Cơ man nào là đồ kỷ niệm, lại có không biết bao nhiêu đồ làm từ tre trúc. Tôi đi qua một lượt trong tiếng mời chào không ngớt rồi dừng lại trước quán hàng của một cậu bạn xem chừng trạc tuổi tôi.
 

- Bạn mua sáo đi, mang về xuôi tặng bạn bè thổi làm kỷ niệm. Cậu bán hàng mời!
 

Tôi bị ấn tượng ngay vì quán của cậu chỉ bán sáo. Cây nào cũng đề chữ "Hà Vinh - 
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] " chứ không phải "Kỷ niệm Tam Đảo" như những quán tôi đã đi qua. Thấy tôi có vẻ thắc mắc, người bán hàng đoán được ý liền giải thích ngay:

- Hà Vinh là tên của mình. Ở đây người ta bán sáo chủ yếu để làm kỉ niệm. Còn sáo mình vừa để làm kỉ niệm vừa tặng những ai chơi được, thậm chí chơi sáo hay. Mình nghĩ tặng quà cũng nên như vậy.
 

Tôi ngớ người, người bán nói trúng ý của mình. Tôi bèn nói:
 

- Mình ở dưới xuôi lên lại chẳng biết gì về sáo, thấy cậu có vẻ cũng trạc tuổi mình nên đánh bạo ra mua.
 

- Thế cậu học lớp mấy, Hà Vinh hỏi:
 

- Năm nay mình lớp sáu.
 

- Vậy cậu ít hơn mình nhưng chúng ta cứ gọi nhau là bạn bè thôi. Nhà mình vất vả nên mình vừa học, mình vừa làm thêm giúp mẹ bằng nghề này.
 

- Em là Minh, người Hà Nội, rất vui được làm quen với anh. Nhờ anh chọn giúp em một cây sáo để tặng một người bạn của em. Bạn ấy chơi sáo được.
 

Hà Vinh chọn rất nhanh và lại còn thử cho tôi nghe vài tiểu khúc nữa. Tiếng sáo của Hà Vinh chẳng kém gì Hùng nghệ sĩ - cậu bạn được đào tạo bài bản từ lúc nhỏ. Anh Vinh nói:
 

- Mình tặng Minh một cây làm kỉ niệm, không lấy tiền đâu!
 

- Thế thì không được. Anh còn phải giúp mẹ cơ mà. Em không dám nhận đâu.
 

- Không sao Minh ạ! Thứ nhất mình chưa tặng ai bao giờ. Thứ hai, mình muốn có thêm một người bạn mới và rất vui vì biết có người chơi sáo hay và có sở thích giống mình.
 

Chiều đã muộn, tôi đành nhận cây sáo rồi ra về trong lòng cảm thấy cảm kích vô cùng. Anh Hà Vinh sâu sắc nhưng thật thà, giản dị và tốt quá.
 

Hôm sau tôi về mà không gặp anh Vinh (chắc buổi sáng anh ấy đi học). Mấy hôm sau tôi theo địa chỉ gửi cho Hà Vinh mấy cuốn sách hay. Anh thích lắm và rất cảm ơn tôi trong lá thư đáp lại. Chuyến đi Tam Đảo đã cho tôi một tình bạn khó phải từ ngày ấy. Còn Hùng nghệ sĩ thì mỗi lúc gặp tôi lại cảm ơn rối rít vì không biết mua thế nào lại được cây sáo trúc vừa đẹp vừa hay.



Mình sẽ nói kỉ niệm đáng nhớ về một con vật nuôi nha

Trong cuộc sống, chắc hẳn không ai là không có những kỉ niệm đáng nhớ nhất. Riêng tôi thì tôi có một kỉ niệm về con vật cưng của mình - chú cún con nhà tôi. 
" Lúc" là cách tôi gọi tắt tên của nó. Thật ra tên đầy đủ của nó là" Lucky". Ba tôi đặt cho nó cái tên đó vì ông tin vào câu dân gian truyền miệng: " Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang". Số là thế này, một hôm, khi đứng trông hàng, anh Hải, người giúp việc cho ba tôi, thấy một con chó ngơ ngác chạy qua, vẻ mặt thất thần hỏang hốt. Anh bèn huýt gió gọi nó đứng lại. Ai ngờ nó vào nhà thật và nằm im phủ phục trước thềm. Anh lấy cơm cho nó ăn rồi vỗ về bảo nó nằm im đợi chủ đến tìm.Không ngờ, một ngày, rồi hai ngày ....trôi qua mà chẳng ai đi tìm nó cả. Thế là gia đình tôi nuôi luôn từ đó.
Phải nói Lucky không phải là chó quý mà chỉ là một con chó đẹp vậy thôi. Nó là chó Việt 100%. Có lẽ chủ trước nuôi nó để thịt hay sao đó nên khi về nhà tôi nó đã bị thiến rồi. Do vậy nó mập tròn ú ụ. Cân dễ phải 20 kg ( Lần chích ngừa cho nó tôi đã có cân). Lông lại vàng óng ả nữa trông rất đáng yêu. Chỉ có điều cái mõm dài và hàm răng nhe ra nhọn hoắt trông rất đáng sợ. Ấy thế nhưng Lúc lại rất hiền. Ai vuốt cũng được và gặp ai cu cậu cũng mừng. Anh Hải thường trêu nó là chó" hữu nghị" và không tin tưởng chút nào vào việc giữ nhà của nó. 
Lúc đầu tôi cũng coi thường nó. Hay nói đúng hơn là tôi không ghét cũng không thương. Nhưng rồi nhiều chuyện xảy ra khiến tôi phải đổi thay thái độ. Đó là mỗi khi tôi đi học về, nó nằm trước cửa, đợi tôi từ xa. Và khi tôi chưa thấy nó là nó đã nhìn thấy tôi rồi. Nó chạy xồ ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai chân trước chồm lên như thể muốn ôm chòang lấy tôi. Miệng thì khẽ kêu lên sung sướng. Đã thế ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo sao tôi không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, tôi mến nó lúc nào không hay. 
Càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột! Bạn có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật đấy. Số là cửa hàng nhà tôi đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường hay ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột hòanh hành dữ dội. Một bữa nọ , Lúc đang nằm lim dim thìnghe tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai chân trước duỗi dài nghe ngóng...Thế rồi một anh " Tí" rửng mỡ chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chồm tới. Anh " Tí" chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt , lắc lắc đầu ra chiều hí hửng đem lại khoe với ba tôi. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác rồi khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó được khuyến khích, Lúc càng ra tay diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa. Mẹ tôi vì thế càng yêu Lúc hơn. 
Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình tôi được 7 năm rồi. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cùng chia sẻ. Thậm chí anh Hai tôi đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn mừng, vẫn nhớ. Do vậy cả nhà tôi ai cũng yêu quý Lúc. Ba tôi thường nói với chúng tôi rằng nó không còn là một con chó nữa mà là một thành viên thân thiết của gia đình. Với tôi, tôi không thể tưởng tượng một ngày nào đó khi đi học về mà không thấy nó ra mừng. Nếu nó bị " bắt cóc" ...eo ôi, tôi chết mất. Do vậy tôi chỉ cầu trời cho nó được sống mãi với gia đình tôi. Tôi sẽ chăm sóc nó như thể đó là em út của tôi vậy. 
Lúc là một thành viên trong gia đình chúng tôi. Chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau và khoong bao giờ rời xa nhau. Tình bạn giữa tôi và Lúc sẽ mãi mãi gắn bó.


iết 49,50 BÀI VIẾT TẬP LÀM VĂN SỐ 3 – lớp 6
Thời gian làm bài: 90 phút
Năm học: 2009 - 2010
Đề bài:
Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình yêu thương của mẹ dành cho em.
I/ĐÁP ÁN
1/ Yêu cầu chung:
- Định hướng thể loại: Kể chuyện đời thường. Kể theo ngôi thứ nhất.
- Định hướng nội dung: Một kỉ niệm đáng nhớ về tình thương yêu của mẹ dành cho em.
- Yêu cầu về nội dung, hình thức:
Nội dung: HS biết chọn một kỉ niệm đáng nhớ nhất về tình yêu thương của mẹ dành cho em để kể lạị. Kỉ niệm đáng nhớ ấy có thể là: em bị ốm mẹ lo lắng, chăm sóc cho em, mọt buổi chiều mưa giông, mẹ mạng áo mưa đến trường để đón em, một đêm mẹ không ngủ để chuẩn bị cho ngày khai giảng năm học mới của em,v.v. Kể theo ngôi thứ nhất ( xưng “tôi”) theo sự hồi tưởng lại của mình.
Hình thức: Bài viết đảm bảo theo bố cục 3 phần.Trình bày sạch đẹp, chữ viết rõ ràng.

2/ Yêu cầu cụ thể:
MB: Giới thiệu kỉ niệm đáng nhớ về tình thương yêu của mẹ dành cho em .
TB: Kể lại diễn biến cụ thể của về kỉ niệm ấy. 
Chuyện xãy ra vào lúc nào? 
Sự việc bắt đầu và diễn biến ra sao? ( Tạo tình huống cho truyện phát triển )
Điều khiến cho em nhớ nhất về mẹ của mình là gì? ( Tâm trạng và cảm xúc của em)
- Kết thúc của sự việc như thế nào?
KB: Cảm nghĩ của em về tình yêu thương ấy của người mẹ.

Sưu Tầm : Langque.vn

Blogger Comments
Facebook Comments

18 nhận xét

Write nhận xét
19:54 Ngày 03 tháng 04 năm 2015 delete

dễ thế mà không hiểu, tom là tởm, còn gà quóa là gà quá( dở quá)

Reply
avatar
Nặc danh
23:58 Ngày 13 tháng 11 năm 2015 delete

hiện giờ bạn đang sống ở đâu

Reply
avatar
Nặc danh
20:20 Ngày 25 tháng 11 năm 2015 delete

Không có hay mà nói bài văn hay

Reply
avatar
Nặc danh
20:22 Ngày 25 tháng 11 năm 2015 delete

Ê bạn tùy người chư,Có người biết cóa người không biết chứ

Reply
avatar
Nặc danh
22:35 Ngày 13 tháng 09 năm 2016 delete

hay như l vậy í các b à ? văn lớp 6 thế này ở trường Ams thì 3đ?

Reply
avatar
Nặc danh
22:39 Ngày 13 tháng 09 năm 2016 delete

hay như l vậy í các b à ? văn lớp 6 thế này ở trường Ams thì 3đ?

Reply
avatar