Thứ Tư, ngày 03 tháng 9 năm 2014

Bài viết số 3 lớp 7 Bài hay - Viết bài tập làm văn số 3 - Văn biểu cảm Lớp 7 - Lớp 7 Viết bài tập làm văn số 3 văn biểu cảm

(Langque.vn)Sau đây mình xin tổng hợp những bài viết só 3 lớp 7 hay nhất tập trung vào những bài văn biểu cảm. Các bạn cùng tham khảo nhé, chúc các bạn học giỏi.

Những Bài Văn Hay, Văn Mẫu Lớp 7

Ở đây Tôi Tổng Hợp Rất Nhiều  đề các bạn rê chuột xuống để chọn đề phù hợp nhé

Bài viết số 3 lớp 7 đề bài: Cảm nghĩ về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô...)

Bài làm viết về bố

 
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này. 
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ. 
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. 
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai. 
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát. 
Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy. 
Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không? 
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. 
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài. 
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng… 
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo. 
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. 
Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. 
Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn. 
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. 
Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta. 
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.


Xem thêm bài cảm nghị về người bố



Bài làm viết về người mẹ
 

“Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”
Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. 
Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vấng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40,của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nư khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của 1 người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. có những lúc tôi cũng nghĩ vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tôi có cả giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Dường như 1 dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mói cảm thấy đuợc thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như 1 ân huệ, 1 điều đương nhiên. Trong con mắt 1 đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật… ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến 1 lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to:“ Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không có quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa! ” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn 1 cái tát đau điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, 2 gò má tái nhợt, Khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bớ cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm giác thiếu vắng, hụt hẫng mà tôi không sao tránh được. Tôi đã tự an ủi mình bằng cách tôi đang sóng trong 1 thế giới không có mẹ, Không phải học hành, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng đó đâu lấp đầy dược cái khoảng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương? … Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi dần dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy như có 1 bàn tay ấm áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào đầy yêu thương. Tôi chìm đắm trong giây phút dịu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm giác đó sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô và trước mắt ta chỉ là 1 khoảng không thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy căn nhà sao mà u buồn thế. Có cái gì đó thiếu đi. Sáng đó, tôi phải ăn bánh mỳ, không có cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo, hỏi bố xem mẹ đã đi đâu. Bố tôi bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện 1 tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc bé nhỏ của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giữ, ai tâm sự với tôi? Tôi hối hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà đã làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi rất buồn. Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải ăn cơm ngoài, không có mẹ thì lấy ai nấu những món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đén thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá luôn. Sau 1 tuần, mẹ về nhà, tôi là người ra đón mẹ đầu tiên. Vừa thấy tôi, mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Mẹ khóc, nói: “ Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên xem bí mật củacon. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “ Mẹ ơi lỗi tại con, tại con hư, tất cả tại con mà thôi. ” . Nhưng sao những lời ấy khó nói đến thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với công việc mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, khi còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm bình dân thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không có mẹ, bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm đẻ nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, bây giờ con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không còn giận dỗi nữa, con chỉ cúi đàu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là mẹ của con mà là bạn, là chị… là tất cả của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật hạnh phúc khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho gia đình. Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm đẻ nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. 
Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều không may. mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con dù lớn vẫn là con mẹĐi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. ”


Bài làm cảm nghị về người thầy
 

Ngày xửa ngày xưa, trái đất tưới thắm hót ca chào mừng một cô giáo tương lai ra đời...Thiên sứ đã giao nhiệm vụ cho cô giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé lần lượt lên đò sang bờ bên kia củ kiến thức và đỉng cao của thành đạt.... Đều đặn hằng năm cô giáo ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh cho mấy đứa nhóc tẹo vừa ngoan vừa dễ thương và hãy còn ngây ngô khờ khạo bay vào trời xanh... (trích lưu bút)
Thế đấy các bạn ạ...Thầy cô của chúng ta hàng năm đều thầm lặng đưa đò, đưa chúng ta đến đỉnh cao của thành đạt...nhưng có bao giờ khi thành đạt xong chúng ta đã quay lại thăm hỏi thầy cô chưa? Phần lưu bút ở trên là của cô giáo lớp 5 viết cho mình...bạn sẽ không biết được niềm vui của những người thầy, người cô khi thấy học trò mình thành đạt...và bạn sẽ càng không thể biết được cảm giác hạnh phúc của thầy cô khi thấy những chuyến đò đã qua sông rồi nhưng vẫn luôn nhớ đến chuyến đò năm cũ...
Nhiều khi những cử chỉ nhỏ bé của bạn thôi nhưng cũng đủ kết thành vòng hoa tô thắm cho cái nghề cái nghiệp của thầy cô...
20/11 lại sắp đến rồi...năm nay tôi không thể về thăm trường được nhưng vẫn muốn gửi một chút tấm lòng theo gió, theo mây vượt ngàn dặm để gửi đến thầy cô những lời biết ơn trân tình nhất.....
Vượt gió, vượt mây
Vượt ngàn đại dương
Con đến bên Người......những chuyến đò thầm lặng....
"Nhất tự vi sư.. bán tự vi sư.."
Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.
Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa... Cuộc đời em là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui.. còn thầy chỉ là cả đời đưa đò.. thầm lặng..
Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời.. biết đứng lên khi té ngã.. biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau.
Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống.. biết yêu gia đình và yêu quê hương..
Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch.. để ngẩn cao đầu với bạn bè..
Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức..
Dòng sông vẫn cứ êm trôi.. tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ.. bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực..? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi..
Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất.


Bài làm cảm nghị về cô giáo
 

Mái trường là ngôi nhà thân yêu của em. Đó là tổ ấm gia đình mà linh hồn của trường là thầy , cô giáo. Năm nay em học lớp năm, lớp cuối cùng của bậc tiểu học. Em sắp sửa tạm biệt mái trường thân yêu đã gắn bó với em năm năm trời. Khi xa trường điều mà em muốn nói đầu tiên là lòng biết ơn vô hạn với thầy cô giáo. Cô Hằng ơi, người mà em ngậm ngùi thương nhớ nhất là cô. 
Cô Hằng nếu còn sống năm nay khoảng ba mươi tuổi . Ngày cô dạy em lớp một, cô còn trẻ lắm . Trong kí ức của em còn lưu giữ một cô giáo dáng vẻ cao ráo thanh mảnh . Ngày đầu tiên đi học lớp một, ngày đầu tiên vào học lớp hai cô đều mặc áo dài màu hoàng yến. Cô có khuôn mặt nhỏ,gò má hơi cao cằm thuôn. Sống mũi cao nên các nét của khuôn mặt sáng rõ. Em còn nhớ cô hay cười . Nụ cười xòa trẻ trung. Có khi cô tủm tỉm cười để lộ lún đồng tiền tròn sâu nơi má như dấu phẩy rất có duyên. Đôi mắt hai mí dài đen. Cô thường buộc tóc cao gọn gàng , phía trước có hai mái trông cô càng trẻ hơn.
Ba năm đã trôi qua, thỉnh thoảng em vẫn gặp cô giáo dạy lớp ba, lớp bốn. Nhưng cô Hằngmãi mãi không còn trên sân trường nữa. Nhưng nhữngkỉ niệm về cô thì em không baogiờ quên .
---------------

Ngày đầu tiên vào lớp một, hầu như bạn nào cũng khóc . Lớp nhốn nháo, lộn xộn . Bạn nào cũng ngơ ngơ ngác ngác , chưa biết tên nhau. Cô liền tổ chức trò chơi đoàn tàu. Cô làm đầu tàu, các bạn nối đuôi theo. Nhà ga là tên của mỗi bạn. Thế là tiếng cười đã thay cho tiếng khóc. Chúng em đã biết tên của nhau. Cô có đôi tai rất thính, phát hiện rất nhanh bạn nào phát âm sai. Cô sửa từng người một. Cô uốn từng nét chữ, nét thẳng , nét cong, nét thắt. Khó nhất là chữ k, o , miệng đứa nào cũng tròn theo chữ. Cô luôn nhắc cầm bút cho đúng, ngồi cho thẳng, đừng để mắt cận thị. ,


Cô hay đứng trên bục giảng đi đi lại lại trong lớp để bao quát học sinh . Bạn nào nói chuyện hay không chép bài, không làm bài tập là cô biết ngay. Giọng cô rõ ràng truyền cảm vang vọng. Ai học giỏi siêng năng cô khen ngợi tặng quà. Quà của cô nhỏ bé có khi là chiếc kẹo , cặp nơ nhưng ai cũng thích. Cô có tài kể truyện vui , truyện cổ tích. Lớp em như nín thở lắng nghe câu chuyện của cô 
Vậy mà cô Hằng đã ra đi mãi mãi. Cô bị tai nạn giao thông… Cô ra đi vào mùa phượng nở. Khi đó chúng em đang nghỉ hè. Có bạn viếng được cô, có bạn không biết được. Từ đó hoa phượng trong em như một sự chia li. Mỗi lần nhìn lên màu phượng đỏ, lòng em lại nhớ tiếc thương cô. 
Giờ đây sắp sửa xa ngôi trường thân yêu, lòng em trào dâng niềm thương nhớ. Biết bao kỉ niệm trong sáng, êm đềm của tuổi học trò bên mái trường dấu yêu mà thầy cô đã vun đắp cho chúng em. Cô Hằng đã ra đi mãi mãi nhưng em tin rằng bóng cô vẫn hiển hiện trong sân trường, trong trái tim chúng em.

Sưu Tầm : Langque.vn - Quoc.name.vn

Blogger Comments
Facebook Comments

154 nhận xét

Write nhận xét
Nặc danh
08:22 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

Rất hay làm tui cảm độg wá hàk

Reply
avatar
Nặc danh
10:38 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

v thì bn đọc làm j

Reply
avatar
14:09 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

dở chỗ nào bạn ơi ? Bạn có thể nói rõ để bên mình sửa hoặc bổ sung thêm không ?

Reply
avatar
14:11 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

Cám ơn bạn, chúc bạn làm bài đạt kết quả cao

Reply
avatar
Nặc danh
18:36 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

con bai nao khac hok

Reply
avatar
Nặc danh
19:37 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

omg cũng khá hay nhưng lần sau đừng lấy bối cảnh về mây cái nhà nghèo nữa sẽ hay hơn

Reply
avatar
Nặc danh
20:35 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

mình mún copy seo hk đc

Reply
avatar
Nặc danh
11:02 Ngày 14 tháng 11 năm 2014 delete

mk cũng zậy xeo k copy đc zậy????????

Reply
avatar
12:16 Ngày 14 tháng 11 năm 2014 delete

bên mình mới đổi lại giao diện, bây giờ cop bình thường rồi nhé , nếu vẫn ko được để lại email mình gửi qua cho. thank bạn ghé thăm web

Reply
avatar
12:16 Ngày 14 tháng 11 năm 2014 delete

bên mình mới đổi lại giao diện, bây giờ cop bình thường rồi nhé , nếu vẫn ko được để lại email mình gửi qua cho. thank bạn ghé thăm web

Reply
avatar
Nặc danh
20:29 Ngày 17 tháng 11 năm 2014 delete

hay qua . hay den phat khoc roi

Reply
avatar
Nặc danh
20:12 Ngày 18 tháng 11 năm 2014 delete

Hay wa khoc roi ne bái phuc lam su phu

Reply
avatar
Nặc danh
20:31 Ngày 18 tháng 11 năm 2014 delete

cũng đc bạn ah hay hơn mình rùi

Reply
avatar
Nặc danh
18:41 Ngày 19 tháng 11 năm 2014 delete

hay den phat khoc roi

Reply
avatar
21:21 Ngày 19 tháng 11 năm 2014 delete

Cám ơn bạn nhiều :) chúc bạn học tập đạt kết quả cao !

Reply
avatar
Nặc danh
21:35 Ngày 19 tháng 11 năm 2014 delete

hay lam nkug daj wa!!!!!!!!!!!!

Reply
avatar
Nặc danh
20:49 Ngày 20 tháng 11 năm 2014 delete

qua hay luon xuc
dong qua

Reply
avatar
11:06 Ngày 21 tháng 11 năm 2014 delete

Cám ơn bạn ! chúc bạn đạt kết quả học tập cao !

Reply
avatar
Nặc danh
20:17 Ngày 21 tháng 11 năm 2014 delete

rat hay va ban co the tao mot nich facebook va gui cho minh mat khau va email va ten truy nhap

Reply
avatar
Nặc danh
20:19 Ngày 21 tháng 11 năm 2014 delete

cam on ban rat nhieu neu co the lap facebook duoc cho minh

Reply
avatar
Nặc danh
20:52 Ngày 21 tháng 11 năm 2014 delete

tra loi di ma ban oi giup minh voi lam on di ma cang nhanh noi voi minh ve face di thank you very much

Reply
avatar
Nặc danh
20:59 Ngày 21 tháng 11 năm 2014 delete

hixx xúc động quá

Reply
avatar
15:37 Ngày 23 tháng 11 năm 2014 delete

FB lập miễn phí và cũng không khó khăn gì nên vui lòng tự làm đi bạn và nó là của bạn. bạn có thể dùng số đt lập chỉ vài phút.
(Mình sẽ ko rep nếu ko liên quan đến nội dung bài đăng ! cám ơn bạn)

Reply
avatar
15:38 Ngày 23 tháng 11 năm 2014 delete

Cám ơn bạn, chúc bạn cũng có những bài tlv biểu cảm đạt điểm số cao

Reply
avatar
08:58 Ngày 24 tháng 11 năm 2014 delete

Hờ Hờ ...............
Hay hơn văn cũa mình là được rùi
(Thì thầm: chỉ cái bí quyết làm văn giỏi đi)
THANK YOU VERY MUCH ^_^

Reply
avatar
08:59 Ngày 24 tháng 11 năm 2014 delete

tức là như cục ...........
Tự Hỉu

Reply
avatar
Nặc danh
15:23 Ngày 24 tháng 11 năm 2014 delete

Đê com bà con linh linh

Reply
avatar
17:02 Ngày 24 tháng 11 năm 2014 delete

^_^ bên mình là tổng hợp mà bạn ơi , với cả có thầy giáo Quốc biên tập. Chúc bạn học tập tốt nha !

Reply
avatar
Nặc danh
19:44 Ngày 24 tháng 11 năm 2014 delete

bài vừa dài vừa chán

Reply
avatar
Nặc danh
20:09 Ngày 25 tháng 11 năm 2014 delete

ĐĐịt ccon mẹ mày k kaki

Reply
avatar
Nặc danh
19:51 Ngày 02 tháng 12 năm 2014 delete

Cô Hằng nếu còn sống năm nay khoảng ba mươi tuổi . viết ngu vcc

Reply
avatar
Nặc danh
19:40 Ngày 03 tháng 12 năm 2014 delete

bai van nay cung hay

Reply
avatar
Nặc danh
19:56 Ngày 04 tháng 12 năm 2014 delete

linh nhi à là bài của mày à
cứ bâu xâu như con chó

Reply
avatar
Nặc danh
21:47 Ngày 07 tháng 12 năm 2014 delete

ai đọc cái này mà chê thì người đó ko bao h học giỏi nhể

Reply
avatar
23:47 Ngày 08 tháng 12 năm 2014 delete

Ồ, mình là Mod của web và có trách nhiệm trả lời comment bạn à !

Reply
avatar
Nặc danh
21:04 Ngày 10 tháng 12 năm 2014 delete

nhưng tạm cho là đc đi

Reply
avatar
Nặc danh
09:35 Ngày 19 tháng 12 năm 2014 delete

hay day muon khoc luon roi

Reply
avatar
Nặc danh
20:40 Ngày 24 tháng 12 năm 2014 delete

hay day phai k0 cac ban

Reply
avatar
21:44 Ngày 30 tháng 12 năm 2014 delete

k phải văn của nok khen mầ cái chi cho mỏi mồm ak

Reply
avatar
09:19 Ngày 31 tháng 12 năm 2014 delete

Chào Nga ! bên mình cũng đâu nói là do mình làm, ở đây Thầy Quốc tổng hợp và biên tập lại để các bạn tham khảo. Cám ơn bạn ghé thăm !

Reply
avatar
Nặc danh
07:29 Ngày 06 tháng 01 năm 2015 delete

hay quá bạn ơi!

Reply
avatar
Nặc danh
19:37 Ngày 15 tháng 04 năm 2015 delete

Hay lắm bạn ^^

Reply
avatar
Nặc danh
20:46 Ngày 05 tháng 05 năm 2015 delete

CC cha tao là cái thái j mà tao phải làm văn tả nó

Reply
avatar
Nặc danh
09:10 Ngày 28 tháng 06 năm 2015 delete

Bài văn tả mẹ hay lắm nhưng bạn đừng lấy bối cảnh nhà nghèo nữa . Đâu phải chỉ nghèo mới hạnh phúc đâu.

Reply
avatar
Nặc danh
16:26 Ngày 03 tháng 07 năm 2015 delete

theo toi thi bai cung hay nhung no ki ki lm sao ay

Reply
avatar
09:36 Ngày 23 tháng 09 năm 2015 delete

ai lam ma hay the xuc dong muon khoc luon ay

Reply
avatar
Nặc danh
20:26 Ngày 23 tháng 09 năm 2015 delete

dài quaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!

Reply
avatar
Nặc danh
20:29 Ngày 23 tháng 09 năm 2015 delete

phải nói là quaaaaaaaaaaaaaaa daiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Reply
avatar
Nặc danh
18:49 Ngày 08 tháng 10 năm 2015 delete

dung la hay that hi hi nhung ko biet co giup minh duoc ko

Reply
avatar
Nặc danh
20:44 Ngày 08 tháng 10 năm 2015 delete

hinh nhu day ko phai bai lam cua ban dung ko ?

Reply
avatar
22:17 Ngày 19 tháng 10 năm 2015 delete

Nếu thầy, cô mà chê thì sao ?

Reply
avatar
Nặc danh
20:23 Ngày 28 tháng 10 năm 2015 delete

ối ối j mak dài dằng dặc thế này....@_@

Reply
avatar
16:16 Ngày 09 tháng 11 năm 2015 delete

cảm ơn bạn vì bài văn quá hay

Reply
avatar
16:16 Ngày 09 tháng 11 năm 2015 delete

cảm ơn bạn vì bài văn quá hay

Reply
avatar
Nặc danh
20:16 Ngày 09 tháng 11 năm 2015 delete

hay quá cám ơn nhiều

Reply
avatar
Nặc danh
21:18 Ngày 10 tháng 11 năm 2015 delete

mỗi cái nick face mà cũng ko lập đc

Reply
avatar
Nặc danh
21:21 Ngày 10 tháng 11 năm 2015 delete

hay quá n cái bài cảm nghĩ về người thầy đọc nó cứ sao sao ấy

Reply
avatar
Nặc danh
19:22 Ngày 12 tháng 11 năm 2015 delete

Cái đồ mất dạy

Reply
avatar
Nặc danh
19:30 Ngày 12 tháng 11 năm 2015 delete

o cam dong j ca the ma noi cam dong phat khoc

Reply
avatar
18:12 Ngày 13 tháng 11 năm 2015 delete

rất hay tôi sẽ chọn bạn vào câu lạc bộ của nước

Reply
avatar
08:08 Ngày 15 tháng 11 năm 2015 delete

thằng nặc danh nói nhiều wa ngu còn tỏ ra nguy hiểm

Reply
avatar
Nặc danh
19:11 Ngày 17 tháng 11 năm 2015 delete

N_G_U
oc choooooooooooooooooooooooooo

Reply
avatar
Nặc danh
20:05 Ngày 18 tháng 11 năm 2015 delete

bài văn về mẹ hay quá đi!!!!!

Reply
avatar
Nặc danh
15:26 Ngày 23 tháng 11 năm 2015 delete

gì mà dấu chấm hỏi không vậy?
0 hay tí nào.

Reply
avatar
20:01 Ngày 23 tháng 11 năm 2015 delete

chưa đọc nhưng có nhiều lời khen lại nhiều lời chê ghê

Reply
avatar
Nặc danh
09:47 Ngày 24 tháng 11 năm 2015 delete

bạn mất lịch sự quá

Reply
avatar
18:28 Ngày 24 tháng 11 năm 2015 delete

dung bai nay la sao chep cua nguoi ta ko hay

Reply
avatar
Nặc danh
20:52 Ngày 25 tháng 11 năm 2015 delete

cô Hằng mất rồi hả bạn :((

Reply
avatar
Nặc danh
21:04 Ngày 25 tháng 11 năm 2015 delete

Đúng đề luôn !Cảm ơn nhé!quá xá zui

Reply
avatar
Nặc danh
21:35 Ngày 27 tháng 11 năm 2015 delete

Hôm qua lên núi hái chè
Có thằng mất dạy nó đè em ra
Áo em nó xé làm ba
Vú em nó bóp như còi ô tô
Rồi nó nhét cái mả cha nó vào
Em càng giày giụa nó càng thọc sâu
Về nhà mẹ hỏi chè đâu
Đ** nhau trên núi lấy đâu ra chè

Reply
avatar
Nặc danh
21:56 Ngày 03 tháng 12 năm 2015 delete

Rat hay va rat dai dong , lung cung

Reply
avatar
Nặc danh
09:47 Ngày 19 tháng 12 năm 2015 delete

đúng ko phai mày làm

Reply
avatar
Nặc danh
19:26 Ngày 29 tháng 09 năm 2016 delete

Hay quá bạn ơi

Reply
avatar
19:54 Ngày 11 tháng 11 năm 2016 delete

......................................................................

Reply
avatar
Nặc danh
22:21 Ngày 16 tháng 11 năm 2016 delete

A Nặc Danh ăn gì e cúng
(bớt sủa đi con chó

Reply
avatar
18:59 Ngày 17 tháng 11 năm 2016 delete

Cũng hay chỉ tội hơi dài, bạn có thể sửa 1 ít ko . Gmail của bạn là j để mình gửi cho bạn dàn bài bạn làm hộ mình nha




Reply
avatar
19:15 Ngày 17 tháng 11 năm 2016 delete

Hay nhưng hơi dài. Mail của bạn là j để mình gửi cho bạn cái dàn ý bạn làm hộ mình

Reply
avatar
19:16 Ngày 17 tháng 11 năm 2016 delete

Hay nhưng hơi dài. Mail của bạn là j để mình gửi cho bạn cái dàn ý bạn làm hộ mình

Reply
avatar
Nặc danh
10:27 Ngày 29 tháng 11 năm 2016 delete

bài của mẹ:SAO CHÉP CHẮC LUÔN

Reply
avatar
Nặc danh
12:42 Ngày 30 tháng 11 năm 2016 delete

Bài cuối hay quá

Reply
avatar