Thứ Tư, ngày 03 tháng 9 năm 2014

Bài viết số 6 lớp 12 Bài hay - Viết bài tập làm văn số 6 lớp 12- Văn Lớp 12 hay- Lớp 12 Viết bài tập làm văn số 6

(Langque.vn) Sau đây ban biên tp xin tng hp nhng bài viết tp làm văn s 6 lp 12 hay nht. Các bn cùng tham kho nhé, chúc các bn hc gii.
Nhng Bài Văn Hay, Văn Mu Lp 12 Bài Viết s 6

  đây Tôi Tng Hp Rt Nhiu  đ các bn rê chut xung đ chn đ phù hp nhé

Bài viết s 6 lp 12 đ 1: Trong mt bc thư lun bàn v văn chương, Nguyn Văn Siêu có viết: "Văn chương [...] có loi đáng th. Có loi ko đáng th. Loi đáng th là loi ch chuyên chú văn chương. Loi ko đáng th là loi chuyên chú con người". Hãy phát biu ý kiến v quan nim trên. 

Bài làm

 
Không đi đến thế k XX này con người mi có nhiu quan đim v văn chương mà ngay thế k XiX, Nguyn Văn Siêu, mt danh sĩ thi Nguyn đã tng có ý kiến “Văn chương có loi đáng th và không đáng th. Loi không đáng th là loi ch chuyên chú văn chương. Loi đáng th là loi chuyên chú con người”. Song nói như Lê Quý Đôn “Văn chương là ca công thiên h, ý kiến ca mi người mi khác, phân tích thì đuc ch không nên chê mng”. Cho nên, ý kiến ca Nguyn Văn Siêu đáng nên hiu li và hiu như thế nào cho đúng. 
 
Nguyn Văn Siêu là mt văn sĩ có tài, là bn thân ca Cao Bá Quát tng được người đi tôn th là “Thn Siêu, Thánh Quát”. Quan nim ca ông không phi là mt quan nim d dãi, điu quan trng là ta phi hiu cho đúng ý nghĩa ca câu nói “Văn chương chuyên chú văn chương”, “văn chương chuyên chú con người” là như thế nào? 
“Văn chương chuyên chú văn chương” là loi văn chương ch chăm chút gò câu đo ch, tìm nhng ch tht kêu, nhng đin tích cn...nói chung đy là loi văn chương thun tuý, là “văn” kkhông cn biết ni dung, v tư tưởng, là loi văn chương thun túy v hình thc. 
“Văn chuyên chú con người” chính là loi hình văn chương viết lên t cuc sng ca con người, hướng đến con người, “làm cho người gn người hơn” (Đi tha – Nam Cao). đây là các yếu t hình thc là s phát tiết anh hoa mt cách t nhiên, không c ý. “Vt lên t sui là nước, t tim người là máu” (L Tn). 
Như vy đi ý ca câu nói ca h Nguyn là : Văn chương có giá tr khi ly đ tài cm hng t con người và vì con người. 
Đu tiên Nguyn Văn Siêu nói “Văn chương có loi đáng th và loi không đáng th”. Ông thng thn ph nhn loi văn chương không đem đến mt cái gì tt lành cho con người, văn chương như thế là loi “không đáng th” không đáng đ đc, đ hc hi. Văn chương là gì nếu không nói v con người, v nhân sinh? Văn chương đu cn đến nhng người th mà văn chương ch cn nhng khi óc ca nhng “kĩ sư tâm hn”. Văn chương mà ch như nhng đoá hoa đp nhưng hu sc mà vô hương, thì nó đâu còn là văn chương na. Quan nim ca Nguyn Văn Siêu rt ging như Cao Bá Quát đương thi: 
“Đáng phàn nàn cho ta đóng cha mà gt giũa câu văn 
Li nhi nhai li tng câu tng ch 
Có khác chi con sâu đo mun đo c đt tri?” 
sát vin Bùi Công, yên đài anh ng khúc hu) 
Không giao cm vi đi, văn chương tuôn ra ngn bút không bt đu t lòng thương cm sâu sc mà vì đi thì ch là văn chương “mt tc đến tri” , ch là mt con sâu bé nh hèn mn ngo mn l bch có nhng ý nghĩa ngông cung, múôn đo c vũ tr. Nhng li văn viết ra bng s kh công gt giũa trong bn bc tường văn lnh lo s như mt sinh vt t dưỡng, văn chương thiếu cái m lòng ra đón nhng vang đng cuc đi, thiếu s hô hp các dưỡng khí ngoài cuc sng thì ch nht nho, bng beo có chăng ch là nhng đ l mt ! H Cao cho đó là “đ con tr” là sn phm ca mt đôi tay khéo léo trong tâm hn rng toếch và gi di. Anh đóng ca phòng văn đ viết nhng gì? Trong khi văn chương ca anh là kia, là bu tri bt ngàn gió mi, là nng ban mai hng tươi sc ngói. Anh đóng ca đ làm ngh thut, đ đui bt ngh thut khi ngh thut ca anh ngoài kia, ngoài thanh sc trn gian đy sôi đng: Anh có biết rng : 
Bài thơ anh làm ch mt na mà thôi 
Còn mt na do mùa thu làm ly 
(Chế Lan Viên) 
Văn chương ch biết ly ch nghĩa duy mĩ làm đích thì th coi có đáng th chăng? “Văn chương phi có quan h vi đi” (Ngô Thi Sĩ ) và “ Cuc đi là nơi đi ti cũng là đim khi đu ca văn chương” (T Hu). Nếu L. Tônxtôi vĩ đi bi kit tác “Chiến tranh và hoà bình” thì cũng chính là kết qu ca nhng ln ông xông pha nơi chiến trn tìm hiu, ghi chép. Nếu “đóng ca phòng văn hì hc viết thì Chiến tranh và hoà bình nó có ra đi không? Nếu không gn bó, đau đi Nguuyn Du có mt Đon trường tân thanh không
Văn chương không th là như thế, văn chương đ người ta gn gũi và tôn kính ch không phi văn chương “hũ nút” mà người ta có th “kính nhi vin chí”. Văn chương như vy tuyt đi là không đáng th. Khng T đã tng dy hc trò rng “T đt nhi dĩ hí” (nghĩa là : văn t cn đt mà thôi, d hiu mà thôi) điu quan trng là cái “tâm” ca người viết, nghĩa là thc tế, phi sng trong cuc đi. Quan nim ca Nguyn Văn Siêu gn ging như nhng văn hc hin thc Vit Nam vào giai đn 1930-1945, ly con người làm ch th sáng to, ngòi bút hướng vào con người. 
Cuc đi cũ vn cun cun sóng gió bão táp đau kh ngày đêm c đ dn dp vào con người, vào nhân loi , là “lương tâm ca mi thi đi” (Balzac). “Văn phi ch đo”, phi làm cho con người tt hơn t hoàn thin hơn hay ít ra cũng bt gp mình trong đó thì đy mi là “văn đáng th”. 
Bùi Huy Bích, hc trò ca Lê Quý Đôn đã viết nhng ý kiến tht xác đáng: “Người quân t đi sau biết chăm hc ch hc hi đ sa mình ri dn dn tr thành người có văn chuơng y là người bc nht. Nhng người tp làm văn chương ri thy đươc nghĩa lí trong đó, là bc th ahi. Còn hng bét thì ch biết có văn chuơng mà thôi”. 
Nói đến “Văn chương đáng th” Nguyn Văn Siêu múôn nói đến cái giá tr ca văn chương. Là ngh thut đi sâu vào thế gii tâm hn ca con người thì văn chương phi vì con người, vì cuc sng con người, là chiếc đũa thn gi m trong con người nhng cái đp cái hay mà trit tiêu nhng gì xu xa, có hi. Văn chương phi hướng đến Chân - thin- mĩ phi khơi lòng người nhng tình cm nhân ái, phi đem đến cho con người mt tia nhìn mi. Có ai đã không tng thy mt thng say nhâng nháo chi đi nhưng có ai nhìn ra mt anh Chí ao ôc mt thiên đường lương thin như Nam Cao chưa? Có ai thy đựơc thế gii tâm hn ca A. Q chưa? Và có ai đã nhìn thy được cái tình yêu cao quý ca mt “thng gù” cc kì xu xí như Quazimôđô dành cho Extiranđa chưa? Đc s phn ca chàng Quazimôđô hay Chí Phèo ai mà khôgn nghe dâng lên mt tí gì ca xn xanh, ca mt nim thương yêu ti hn như mun nghn ngào...Và ta khng đnh rng : Vâng, ch có nhng hình tượng xúc đng lòng người mói là văn chương, còn thun tuý dùng kĩ thut chm tr cu kì, làm xiếc ngôn t đ người ta xem như mt trò gii trí, “đc ri quên ngay sau lúc đc” đy ch là “th” đàu vi nhng con ch, ch không là nhà văn, nhà thơ. Người ta thường truyn giai thoi c Nguyn Công Tr đ kích li sng sáo rng. Ông gp các thy c trên đưòng khoa bng, theo yêu cu ca h, ông ngi trên lưng bò vàng tm tm đc “Sông Nh Hà sâu ba mươi sáu thước. Chim ăn chưa béo, cá không ăn bay v núi Hng Sơn. Nh tha xưa vua Thn Nông giá st, vua Đ Thun canh vn. Cùng quăng, cùgn qung, cùng qung, tng bt ngoi bò vàng chi liếm lá”. Mt m ngôn t vô cùng như thế mà ai cũng cho văn hay ý l. Cái tm tm ca Tn Cht thâm thuý hay thay. 
Ý kiến ca Nguyn Văn Siêu đúng song nếu so sánh vi quan đim ngh thut ca Thch Lam - Thế h hu bi ca “Thn Siêu” – thì có l nhà văn tr này phát biu toàn din hơn : “Đi vi tôi văn chương không phi là mt cách đem đến cho người đc s thoát li hay s quên, trái li,văn chương là mt th khi gii thanh cao và đc lc mà chúgn ta có, đ va t cáo và thay đi mt cái thế gii gi di và tàn ác, va làm cho lòng người đc đựơc thêm trong sch và phong phú hơn” 
Không phi ngu nhiên hay vô tình mà c Nguyn Du viết: 
Thin căn ti lòng ta 
Ch Tâm kia mi bng ba ch Tài 
(Truyn Kiu) 
Rõ ràng, thi sĩ Tiên Đin không h ph nhn ch “tài”. Nhưng nếu coi văn hc là mt cái cây thì ch “tài” ch là lá cành mà ch “tâm” kia mi là gc là ngn. Cho nên nếu “văn chương” mà ch đơn thun “chuyên chú con người” mà không “chuyên chú văn chương” thì liu có còn giá tr na không? Còn là mt b môn ngh thut na chăng? 
Có văn chương nào li không ly con người làm đi tượng. M.Gorki đã khng đnh : “Văn hc là nhân loi”, ta phi hiu rng không th tách ri văn chương và con người cũng như tách ri ni dung và hình thc biu đt ca nó. Đành rng người ta nói “tt g hơn tt nước sơn” nhưng nếu c g và nước sơn đ tt thì sao? L dĩ nhiên là tt hơn ! Cho nên nếu cái đp đích thc thì có chăng là thế gii ca con người, và vì vy văn chương chân chính ( nghĩa là văn chương ca cái đp ) là văn chương luôn đi đến con người và thế gii con người. Văn chương là ngh thut, tc là nó đi tìm kiếm, sáng to cái đp nhưng không th có mt cái đp thun tuý lung linh nào ngoài cái thế gii con người. Đ tài cái đp văn chương không cn đâu xa l ngay nhng gin đơn bình thường nht. Thc ra, văn chương chuyên chú văn chương và “văn chương chuyên chú con người” là hai mt ca mt t giy trng. “Văn chương chuyên chú con người” nhưng không h quay lưng vi cái Đp, và ngược li. Đ Ph đã tng viết “Ng bt kinh nhân, t bt hưu” ngôn ng phi làm cho người ta kính phc nhưng cái cha đng trong ngôn ng kia là gì mi là quan trng. Mt tác phm có giá tr thì không bao gi là mt tác phm thô vng v ý thc: Khi anh nhìn thy được nhng gì n cha sâu xa nht ca cuc sng, anh đã có mt cái tâm vĩ đi thì t hn anh không phi là mt con người tm thường, mà anh biết làm thế nào đ nhân lai này hiu anh, hiu cái “tâm” ca anh - Nguyn Du đ li mt Đon trường tân thanh tràn ngp lòng nhân đo, nhưng ông cũng đ li mt công trình ngh thut ngôn t rt đc sc phong phú mà nếu thiếu chúng thì ni dung truyn Kiu chng làm say mê bao thế h con người. 
trên ta bàn đến cái kh năng có th có s kết hp gia “văn chương chuyên chú văn chương” và “văn chương chuyên chú con người”.Nhưng nếu có mt ai đó đưa bn mt sn phm và yêu cu la chn “Đây cái này là tt g” và đưa mt sn phm khác bo là tt nước sơn, nếu biết giá tr ca mt cái hào nhoáng nhưng không ra gì và mt cái gin d nhưng vĩ đi bn s chn bên nào? 
Câu hi đó có l s là tha. Cho nên, nếu văn chương chuyên chú con người thì d có giá tr hơn, nhưng “văn chương chuyên chú văn chương” thì chưa hn đã hay vì người ta ch đc “đc ri quên ngay sau khi đc”. 
Cái “tâm” là ngun nuôi dưỡng đ phát huy cái tài. Còn dù có tài đến đâu nếu dng dưng trước đng loi đến s phn con người thì cũng khó làm nên mt ánh văn chương có giá tr. Vì tâm hn con người không ch tiếp thu cái đp mà còn li cái “nhân” rng ln, cái “tình” muôn thu. 
Cho nên, du là gì đi na thì “cht” bên trong vn là yếu t quyết đnh. Ch “tâm” là đng lc là yếu t cn thiết nht. Lch s văn hc đã có ghi nhng hin tượng có nhng người không h có ý đnh làm văn, làm thơ nhưng li là nhng người ngh sĩ ln, còn có nhng nhà văn nàh thơ trn đi cũng không viết được mt câi thơ có giá tr nào dù rt kiên tâm, rt dày công đo gt ngôn t.

Bài viết s 6 lp 12 đ 2: Buy_phông, nhà văn Pháp ni tiếng, có viết: " Phong cách chính là người". Anh (ch) hiu ý kiến trên như thế nào? 

Bài làm
 Cn lưu ý nhng ý chính sau: 
-Phong cách chính là nét đc đáo và phn đóng góp riêng ca nhà văn cho đi sng văn hc.
- Phong cách bao gm c phương din  ni dung và ngh thut :
+ Đc đáo v ni dung th hin quan nim v cuc sng và con người t vic la chn đ tài, xác đnh ch đ , cách lí gii nhng vn đ v cuc sng và con người….
+ Đc đáo v ngh thut th hin phương thc biu hin, vic la chn các th pháp ngh thut , t chc kết cu, s dng ngôn ng.
- Điu thú v khi đc tác phm văn hc là phát hin được nhng nét đc đáo trong phong cách ca mi nhà văn.

Bài viết s 6 lp 12 đ 3: Anh (ch) hãy bày t quan đim ca mình v ý kiến ca nhà văn Pháp La Bơ-ruy-e:" Khi mt tác phm nâng cao tinh thn ta lên và gi cho ta nhng tình cm cao quý và can đm, không cn tìm mt nguyên tc nào đ đánh giá nó na: đó là mt cun sách hay và do mt ngh sĩ viết ra". 

Bài làm
Ý kiến ca nhà văn pháp có th hiu như sau: mt tác phm có giá tr và tht s hay khj nó khiến cho tâm hn và tinh thn con người thêm cao đp,trau di nhng phm cht có sn và xây dng nhng phm cht chưa có,cũng như khơi ngun nhng j tt đp nht trong tn sâu con người ta.Ý kiến ca ông cũng được nhiu nhà văn đng tình,vy hãy cùng tìm hiu v s đng tình đng ý đng chí này nhé!
"Văn chương va có thế thay đi mt thế gii tàn ác,va làm cho lòng người trong sch hơn"(Thch Lam).Văn chương có 3 chc năng, mt trong các chc năng đó là chc năng nhn thc.Mt tác phm hay s là mt tác phm giúp con người ta nhn thc được bn thân,nhìn nhn qua góc nhìn ca tác gi tác phm hoc chính các nhân vt trong tác phm.T vic nhn thc dn đến s thay đi trong cách sng,cách đi nhân x thế và dĩ nhiên,hoàn thin bn thân.Chc năng th hai chính là giáo dc,bt kì mt tác phm nào cũng hướng ti mc đích giáo dc con người,và vì thế M.Gorki mi nói "văn hc là nhân hc".Cũng như La Bury-e nói vy "mt tác phm nâng cao tinh thn ta lên và gi cho ta nhng tình cm cao quý và can đm ...đó là mt cun sách hay".Dĩ nhiên, ông cũng mun nói đến giá tr ca mt tác phm và th làm nên giá tr ca nó,đó chính là ni dung và hình thc,cũng như tm lòng ca tác gi đã khơi gi trong lòng người đc mt s đng cm sâu sc,nếu làm được vy thì đích thc là 1 tác phm hay.Tác phm văn hc thc s có giá tr khj nó hoàn m v ni dung và ngh thut,và thc hin đy đ các chc năng ca nó,đó là "nâng cao tinh thn" và "thanh lc tâm hn"
Nam Cao cũng có viết "mt tác phm tht giá tr,phi vượt lên bên trên tt các b cõi và gii hn,phi là mt tác phm chung cho c loài người.Nó phi cha đng mt cái gì đó ln lao,mnh m.va đau đn li va phn khi.Nó ca tng lòng thương,tình bác ái,s công bình..Nó làm cho người gn người hơn".Ch nhiêu câu ch thôi cũng đ cho ta thy vi Nam Cao (tin rng cũng như vi các nhà văn khác) thì mt tác phm tuyt m là mt tác phm mang li nhiu li ích và tác dng cho con người và cuc sng,tác phm đó phi có tính "nhân đo hóa" sâu sc, và s được thi gian công nhn giá tr,s trường tn bt dit nếu nó hoàn ho,và ta cũng đã thy trong thc tế,nhng Truyn Kiu ca Nguyn Du,Chí Phèo ca Nam Cao,S Đ ca Vũ Trng Phng ...đu là nhng tác phm đã gây được du n trong lòng người đc t thế h này sang thế h khác,nó mang giá tr hin thc và nhân đo sâu sc, ko ai có th ph nhn được.Chính thế, nhng nhân vt trong truyn cũng tr thành tiêu biu,bước ra đi sng hàng ngày, nhng hoàn cnh sng, tư tưởng đo lý được truyn đt trong tác phm cũng tr thành chân lý cho cuc sng.


Sưu Tầm : Langque.vn
Blogger Comments
Facebook Comments