Thứ Năm, ngày 13 tháng 11 năm 2014

Bài Viết Tập Làm Văn Tả Mẹ Cực Hài Hước - Vui Với Tập Làm Văn Tả Mẹ

Tập làm văn tả người là dạng đề kéo dài từ thời học tiểu học lên trung học, đó là một dạng đề vừa củng cố cách miên tả  (cụ thể ở đây là tả người thân) Vừa tạo ra sự gắn kết giữa các em học sinh với gia đình đặc biệt là người được tả. Tuy nhiên bài văn tả người mẹ dưới đây sẽ khiến nhiều bậc phụ huynh có cái nhìn khác về con cái của họ, Không chỉ hài hước,bài văn khiến chúng ta sẽ có cái nhìn khác về các em :
Đề: Hãy tả về người mẹ của em

Bài Làm:

"Mẹ em tên là Hiền. Mẹ không xinh lắm nhưng bác bán thịt lợn đầu ngõ vẫn phải ngước nhìn.

Mẹ rất chăm chỉ. Ngày nào mẹ cũng làm việc từ tinh mơ đến khi chiều tối. Nếu mẹ của bạn Trần Nhật Minh là ngọn gió thì mẹ em là cơn lốc. Mẹ về đến nhà là cuốn sạch cái sân đầy lá mít cùng sỏi đá lẫn trái sấu non mà chúng em bày ra ban chiều. Mẹ cuốn đàn lợn vào giấc ngủ sâu êm đềm, quần áo lấm lem bùn đất vào chậu giăt. Tóm lại mẹ có thể cuốn tất cả trừ một người lúc nào cũng say mèm là bố em.

Mẹ rất khéo tay. Luống rau mẹ cuốc chẳng cần gieo hạt gì sau dăm hôm đã mọc đầy những ngọn rau rền cơm. Rau rền cơm mẹ nấu có kèm vài ngon rau sam ngon lắm! Ngoài canh rau rền, mẹ còn biết luộc trứng, luộc cả thịt. Món luộc của mẹ chẳng bao giờ bị mặn cả. Ngon lắm!

Mẹ chẳng bao giờ giúp chúng em học bài. Mẹ bảo: -Dạy học là việc của bố mày! Nhưng bố hôm nào cũng "Sáng đi tối mịt mới về/ Nhiều hôm say lả miệng thì kêu la". Những lần như vậy, mẹ không xem "Tấm lòng cha mẹ" nữa. Bất đắc dĩ mẹ phải dạy các con ôn bài. Chữ mẹ ngửa trái như lúa non gặp bão. Môn toán mẹ dạy: - Tìm nửa chu vi tuổi mẹ, Tìm nửa chu vi vận tốc. Tóm lại dạng toán gì cũng nửa chu vi. Mẹ tuyệt thật nhưng cô giáo không cho là đúng.

Mẹ là người rất tiết kiệm. Mẹ nhặt lại các túi bóng kể cả túi bóng đựng thuốc trừ cỏ giặt sạch đi để đựng đậu bán cho các bác trong xóm. Ai cũng khen đậu của mẹ ngon. Chắc người chưa thấy mẹ ngâm đậu trong cái thùng ngâm cám lợn. Nếu biết thì....

Những ngón tay mẹ xù xì dấu ấn của những năm tháng vật lộn kiếm ăn. Mẹ đưa tay lên lên bới mái đầu đã bạc lốm đốm. Mẹ than thở với các dì:

- Tại ông ngoại không cho tao đi học. Nếu cho đi học chắc giờ thì tao đâu khổ thế này!

Mẹ khóc".



Blogger Comments
Facebook Comments